Friday, April 20, 2018

Xin giới thiệu 2 chuyên đề của TS. Nguyễn Thị Ngọc Dung


Emile Việt Education

Có lẽ ai trong chúng ta cũng mong con cái trưởng thành, có khả năng ra quyết định, có khả năng phân định đâu là đúng đâu là sai trước mọi điều, đặc biệt có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội phải không?
Rồi nữa, làm thế nào để dạy con kỹ năng thiết lập mục tiêu, thiết lập và thực hiện các kế hoạch đề ra trong cuộc sống và trong việc học tập ?
Bạn đã biết cách, biết phương pháp dạy con đạt đến những điều quan trọng nói trên chưa?
TS. Nguyễn Thị Ngọc Dung sẽ giúp bạn giải quyết những vấn đề nói trên thông qua hai chuyên đề sau:
• Chuyên đề 7: “Dạy con các kỹ năng phản biện và phản hồi (khả năng tự phán đoán, phân định đúng sai và đem ra những quyết định và phản hồi trước các tình huống)” sẽ diễn ra vào chiều thứ Bảy ngày 21/04/2018
• Chuyên đề 8: “Phương pháp dạy con các kỹ năng ấn định các mục tiêu, thiết lập và thực hiện các kế hoạch” sẽ diễn ra vào chiều Chủ nhật ngày 22/04/2018
Bạn có thể đăng ký theo từng chuyên đề riêng biệt. Dưới đây là các đường link đăng ký:
• Chuyên đề 7: https://goo.gl/forms/IOb2uEu9aGWORJOa2
• Chuyên đề 8: https://goo.gl/forms/XnvzSvdd1aE1pTMF2
Còn đây là đường link thông tin chi tiết của toàn bộ chương trình đào tạo : https://bit.ly/2pYRggu
Văn hóa gia đình và phong cách giáo dục của cha mẹ là nền tảng, ảnh hưởng trực tiếp đến sự phát triển, sự trưởng thành cũng như cách thức tư duy, khả năng làm chủ cảm xúc của con trẻ.
Hãy dạy con bước đi trên đội chân của mình, đó là nhân phẩm!
Hãy thương con đúng cách và đầu tư cho con đúng phương pháp nhé bạn.
Nguồn: https://www.facebook.com/emileviet/?hc_ref=ARSN7xH_s11BzQXLbOy-fe1m5xq-_fSSemkezEqd1R7bVXG1w25JLBv1Uy-Gm5ad6f0&fref=nf

Monday, March 13, 2017

Vị trí của người thầy trong giáo dục hiện đại

TS.NGUYỄN KHÁNH TRUNG

 
(GDVN) - Hình ảnh người giáo viên thường thấy hiện nay là cấp trên bảo sao làm vậy, ngại sáng tạo, ngại làm khác vì sợ trái quy định, sợ gặp rắc rối với đoàn thanh tra.

TS: Thời gian qua, thông qua các phương tiện truyền thông, chúng ta thấy có nhiều tín hiệu tích cực được phát ra từ Tổng chủ biên chương trình giáo dục phổ thông mới – GS.Nguyễn Minh Thuyết.
Tuy nhiên, chúng ta cũng cần thẳng thắn nhìn nhận rằng, trong hoàn cảnh Việt Nam hiện nay, công cuộc đổi mới sẽ là hết sức khó khăn bởi những lực cản đến từ một cỗ máy đồ sộ đã vận hành trong nhiều thập kỷ qua mà quán tính của nó đang rất mạnh, có thể cuốn phăng mọi nỗ lực muốn làm chuyển hướng quay của nó.
Vậy làm sao để công cuộc đổi mới đạt được kết quả như mong muốn? Hôm nay, trong bài viết này, TS.Nguyễn Khánh Trung (công tác tại Viện Nghiên cứu Phát triển Giáo dục – IRED) chỉ ra yếu tố đó. 
Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả.

Sunday, March 12, 2017

Qu'est-ce qui rend l'enfant agressif ?

Publié le 

Loin de la réaction impulsive ou non préméditée, la violence chez les enfants s’explique en grande partie par l’éducation qu’inculquent les parents.
Un garçon de 2 ans joue au milieu d’autres enfants dans une crèche. Soudain, il aperçoit dans les mains d’un petit camarade une voiture de pompiers qui lui plaît bien. Comme celui-ci refuse de la lui donner, il le mord et la récupère aussitôt… Un enfant de 6 ans au CP : il s’aperçoit que son voisin de table lui a pris un de ses stylos. Sans chercher plus loin, il lui envoie un coup de poing et reprend son bien. Deux réactions violentes à deux âges différents. Quelle différence ? Si à 2 ans, le fait d’user de sa force pour récupérer un objet convoité est une attitude tout à fait commune, à 6 ans, ça l’est beaucoup moins.

Une pulsion pour survivre

« Le cerveau humain est d’abord celui d’un animal avant qu’il ne soit éduqué pour devenir un cerveau pensant », écrivent les neuroscientifiques François Math et Didier Desor (1). Chez les primates, l’agressivité a avant tout une fonction adaptative. Elle permet de protéger son territoire, de se procurer de la nourriture, d’obtenir des partenaires sexuels pour les mâles, de protéger sa descendance, en bref d’assurer sa survie. Dans le même esprit, le petit de 2 ans qui mord pour obtenir ce qu’il veut, qui pousse l’autre pour prendre sa place, ne cherche en quelque sorte qu’à protéger son territoire ou à se procurer des ressources « essentielles à sa survie ». À l’âge de 17 mois, 80 % des enfants commettent des agressions physiques. Puis, en grandissant, ils apprennent à maîtriser leurs pulsions, à tolérer leurs frustrations et à limiter leurs gestes impulsifs. Tout d’abord, l’enfant va accéder au langage et apprendre à négocier, mais aussi à parler de ses frustrations au lieu d’uniquement les vivre. L’agressivité s’exprime alors moins sur le versant physique, mais plus par la parole. Petit à petit, l’enfant intègre les règles de la vie sociale. Son éducation lui permettra d’apprendre d’autres stratégies que la manière forte pour résoudre les conflits auxquels il sera confronté. Mais, parfois, l’enfant vit dans un contexte qui ne lui permet pas de faire ces apprentissages essentiels à la vie en société.

Wednesday, February 8, 2017

So sánh giáo dục gia đình giữa phụ huynh Pháp và Việt


Nguyễn Khánh Trung

Khởi đi từ những tương đồng trong nhận thức của các phụ huynh (chủ yếu là các bà mẹ) Pháp và Việt về con trẻ đó là họ nhìn nhận sự duy biệt và chủ động nơi từng người con.
Là những bậc sinh thành, họ biết rõ từng đứa con ngay khi còn trong bụng mẹ: mỗi trẻ mang mỗi tính cách khác biệt, nói theo dân gian là cha mẹ sinh con trời sinh tính.
Từ sự nhìn nhận này, các phụ huynh hai nước có một điểm tương đồng thứ hai là cùng nghĩ rằng không nên áp đặt một khuôn mẫu cứng nhắc nào, một công thức giáo dục nào trong việc dạy dỗ con cái…
Tuy nhiên sự khác biệt bắt đầu xuất hiện trong nhận thức về các giá trị cần chuyển tải cũng như trong cách thức thực hành giáo dục con hàng ngày mà tôi xin nêu mười điểm chính như sau:

Wednesday, January 18, 2017

Trật tự giao thông phải được xem xét từ mặt xã hội

Nguyễn Khánh Trung

Phải chăng những vấn đề giao thông hiện nay như nạn kẹt xe, tai nạn và sự mất trật tự đang phản ánh điều gì đó trong xã hội? Những biện pháp giải quyết được đề nghị hiện nay trên báo chí và trong các nghị trường có đủ để giải quyết vấn đề tận căn? Xin giới thiệu ý kiến của bạn đọc Nguyễn Khánh Trung (Pháp) bàn về vấn đề giao thông ở nước ta.


Hình ảnh đập vào mắt chúng ta thường ngày là cảnh lưu thông loạn xạ trong các thành phố lớn, xe hai, ba, bốn bánh chen chúc nhau, chẳng ai nhường ai, bất chấp luật lệ giao thông. Cái giá phải trả của sự loạn xạ này là tai nạn giao thông và kẹt xe. Theo thống kê chính thức, ở nước ta hiện nay, trung bình khoảng 33 người chết vì tai nạn giao thông mỗi ngày. Cứ nhìn xuống mặt đường từ Ðồng Nai về TP.HCM, sẽ thấy đầy dẫy những vết vôi trắng đánh dấu những tai nạn đã xảy ra. Nhìn mà rợn tóc gáy! Chưa kể những vụ tai nạn này làm thương tật hàng trăm người mỗi ngày mà đa số là người trẻ, để lại gánh nặng cho gia đình và xã hội.
Theo tính toán của Ngân hàng Phát triển Châu Á, Việt Nam phải mất khoảng 885 triệu USD mỗi năm vì tai nạn giao thông. Sự mất trật tự trong giao thông cũng là nguyên nhân gây ra nạn kẹt xe khắp nơi trong thành phố mà báo chí liên tục phản ánh trong mấy tuần nay. Đã kẹt là cứ như “tơ vò”, với đủ thứ loại xe to nhỏ lưu thông đủ chiều khó mà lập lại trật tự. Hàng ngàn phương tiện rú ga, nhả khói làm môi trường đã ô nhiễm trở nên càng ngột ngạt. Ðây là nguyên nhân của vô số bệnh tật có tính tập thể trong dân chúng, khói bụi ảnh hưởng nặng nề đến môi sinh và sức khỏe cộng đồng.

Sunday, December 11, 2016

Bài 3: Con người tự chủ là ai ?

Nguyễn Khánh Trung

Triết gia Rousseau mô tả về hình ảnh lý tưởng của một người trẻ vào độ tuổi 15 qua nhân vật Emile trong tác phẩm Emile hay là về giáo dục thế này :
“Trí óc đúng đắn và không thành kiến, tâm hồn tự do... Không phá rối sự an tĩnh của ai hết, nó đã sống hài lòng, hạnh phúc và tự do, hết mức mà thiên nhiên cho phép” (tr. 277).
Nói đến con người tự chủ là nói đến 3 khía cạnh : cái đầu (trí tuệ) ; trái tim (đạo đức và cảm xúc) ; thể chất hành động.
Lần lượt tôi sẽ trình bày 3 khía cạnh này :
Tự chủ về trí tuệ
 Trí tuệ liên quan đến học hành, tri thức, tư duy, tư tưởng, sáng tạo… Mục tiêu của mọi sự học và sự dạy chân chính trong gia đình, ngoài nhà trường và ngoài xã hội liên quan đến mặt tri thức đều phải dẫn đến giúp người học đạt được sự tự chủ về mặt trí tuệ.
Ông cha ta nói «con hơn cha là nhà có phúc », thế hệ sau phải khá hơn thế hệ trước thì xã hội mới đi lên được.

Saturday, December 3, 2016

Bài 2: Đừng đẩy con cái tới tình trạng tàn tật !

Nguyễn Khánh Trung

Bài trước đã nói giáo dục tự chủ là việc thuận theo tự nhiên, thuận theo những gì thiên phú cho con người.
Lý do kế tiếp nữa là cần giáo dục tự chủ cho con để con có thể sinh tồn, có thể đứng trên đôi chân của chính mình và bước đi …
 Cũng như mọi loài khác, con người trước tiên muốn tồn tại thì phải có khả năng tự lo. Sống thì phải ăn phải mặc, phải có chỗ để ở, phải lấy vợ gã chồng, sinh con đẻ cái. Nếu không thể đi trên đôi chân của mình thì sẽ phải làm sao ?
Trong xã hội ta hiện nay, có nhiều cô chiêu cậu ấm, ăn rồi ngồi phá, hay ăn rồi chỉ biết học mà không biết có học thật không !
Một bà mẹ nói về đứa con trai đang là sinh viên của chị: “làm sao nó biết việc nhà, thức dậy thì đã có dì, có Osin của gia đình xếp mùng mền, dọn phòng, nó chỉ biết ăn rồi đi học”.